Ngẫm

Ngẫm

Sắp bắt đầu cuộc sống mới, bao mệt mỏi, lo toan. Cảm thấy có nhiều điều cần phải cân nhắc, suy nghĩ. Đã đến lúc ghánh vác ghánh nặng thay bố. Con lớn rồi bố ơi, con sẽ làm việc chăm chỉ và thật sự trưởng thành.

Tôi…cô đơn

Nếu như ai hỏi tôi rằng: “Sao vẫn chưa yêu ai?”, tôi đều trả lời rằng “Duyên chưa đến”. Vâng, tất cả tôi chỉ viện vào chữ Duyên ấy. Tất cả chỉ là để chốn tránh. Một đứa sợ cô đơn như tôi mà cũng chịu chờ đợi “Duyến đến”. Thật nực cười nhỉ?

Đại học, 3 đứa bạn thân chơi với nhau. Chắc nhờ chữ “Duyên” mà 3 đứa dở hơi mới có thể bắt chuyện, làm quen và chơi được với nhau đến tận bây giờ. Và trong quãng thời gian 4 năm ấy, tôi mới phát hiện ra hóa ra mình có duyên làm bà mối đấy chứ. Chắc tại mình chưa thể yên tâm với hai con bạn dở hơi kia nên phải tìm chỗ mà gửi gắm trước. 

Năm nhất, cuộc gặp gỡ của hai cặp đôi trùng tên để rồi nên duyên. Nhưng cái duyên đó chỉ được một cặp đôi tiếp tục duy trì đến bây giờ. Con bạn hâm và thằng bạn hâm hâm thời cấp 3 của tôi. Chúng nó yêu nhau tôi mừng lắm chứ. Chỉ mong hai đứa đừng làm những chuyện gì khiến tôi buồn thôi. Nếu không nhờ mình tổ chức cuộc gặp gỡ đó thì giờ chắc hai đứa vẫn là hai người xa lạ. Tự thấy mình cũng có chút công lao đấy chứ. 

Và năm 4, cái duyên ấy lại lặp lại. Con bạn thứ hai cũng theo người yêu để bỏ tôi. Anh ấy là một người bạn trong đội tình nguyện. Không ngờ mọi việc tiến triển nhanh như vậy. Mặc dù tôi không thích anh ấy lắm nhưng cũng mừng. Ít ra, con bạn mình đã có người để yêu thương.

Giờ đây, chỉ còn lại mình tôi. Chẳng lẽ lại kêu gào với chúng nó. Tao làm mối cho bọn mày rồi, bọn mày làm mối cho tao đi tao chán độc thân lắm rồi ah. Mất mặt, mất mặt lắm. Thơi, giờ chỉ cầu mong chúng nó hạnh phúc, vậy là quá đủ rồi. 

Những lúc buồn, những lúc cảm xúc bất chợt ùa về thì biết tâm sự với ai được nữa đây. Chả nhẽ lại đi phá đám tụi nó. Trời ơi, thấy mình ích kỉ quá. 

Kêu gào vậy thôi. 

Ngày hôm nay

Một ngày cho mình khá là nhiều cảm xúc. Vui có, buồn có, lạc lõng có, cô đơn có và nhiều nhất là sự sợ hãi. Đến tận hôm nay mình mới biết, hóa ra trái tim mình mềm yếu lắm, không chịu nổi những tác động lớn. 

Con bạn hâm, thấy nó buồn, nó tâm trạng, rủ nó đi chơi cho đỡ buồn. Lúc đầu thì toe toét đấy cười đấy,cứ nghĩ nó đã ổn định tinh thần rồi cơ. Ai dè, nó chỉ tỏ ra như thế thôi. Đúng là con bạn hâm, có điều gì không thèm chia sẻ mà cứ ôm lấy nó để rồi tự khóc. 10h20, gọi điện không nghe, vẫy tay không trả lời làm mình cứ vừa đi qua chỗ nó vừa nghĩ “nhỡ đâu nó xảy ra chuyện gì thì mình biết làm sao”. Sợ, lúc đó rất sợ. Biểu hiện à, nếu có máy đo huyết áp thì chắc lúc đó nhịp tim của mình tăng ơn 100 mất.

Bài học r;út ra: Cuộc sống thật đáng sợ. Tươi đẹp đấy nhưng cũng mệt mỏi đấy. Ai cũng phải đối mặt với những khoảng thời gian khó khăn, chỉ là người ta tìm cách vượt qua nó như thế nào mà thôi. :)

Nửa đêm thèm viết

Đêm cho con người ta có nhiều thời gian để nhìn lại, suy ngẫm và đưa ra quyết định. Đêm tĩnh lặng. Vạn vật chìm vào giấc ngủ, chỉ còn những âm thanh của bản nhạc cuối.

Đêm nay là một đêm như thế. Tiếng chuông gió tự nhiên khiến mình nhớ lại chủ nhân của nó và những kỉ niệm không thể nào quên được. 3 chiếc chuông với những ý nghĩa khác nhau. Chắc chủ nhân của chúng không hiểu được vì sao mình thích chuông gió nhưng rất cảm ơn các bạn vì đã biết đến sở thích của mình. 

Đêm nay có một chút hoang mang nhẹ. Ah không, hơn chữ nhẹ một chút, một chút. Vãn là bài ca muôn thuở. Sắp tốt nghiệp, sắp thất nghiệp và nỗi lo bơ vơ. 

Đêm đã có một quyết định không liên quan lắm. Mùa đông năm nay sẽ chỉ đan một chiếc khăn duy nhất. Đây sẽ là món quà dành tặng cho một người bạn trước khi mình dời khỏi nơi đây. Sẽ nhớ lắm đấy Hà Nội của tôi à. 

Và đêm thèm la cà trên các trang cá nhân của mình, viết ra những điều dở hơi bộc phát mà mình cũng không thể kiềm chế lại được. Coi như ghi lại những lúc dở hơi nhất của mìn để sau này lôi ra làm công cụ giải trí vậy. Để ôn lại một thời hâm dở của đời sinh viên. 

Nửa đêm, thèm cái cảm giác của 2 năm về trước. Cả đêm Tết dương lịch cùng bạn bè, đồng đội lang thang trên cầu Long Biên. Lạnh, cực lạnh với cái đứa đau ốm liên miên như mình nhưng sao vẫn thích và thèm thế. Thèm cái lạnh ấy, chui mình trong chiếc áo ấm để cảm nhận cuộc sống. Oa 

Nói chung, hâm hâm dở dở không báo trước nên đành kiếm chỗ mà xả ra thôi, không chắc mình không cân bằng lại nổi mất. AAAAAAAAAAAA

 

Làm thế nào để cân bằng?

Ừ thì xã hội này có nhiều điều bất công lắm. Có những lúc mình thiết nghĩ, tại sao ông trời lại bất công với mình? :) Nhưng bây giờ với mình những điều đó đã không còn quan trọng. Chỉ là, những thứ diễn ra xung quanh mình lại khiến cho mình suy nghĩ nhiều về “công bằng và không công bằng”?

Vẫn biết có những người mình sẽ đối xử tốt hơn so với một số người khác nhưng còn những người khác nữa thì sao? Sống trong một tập thể mà có sự phân biệt đối xử thì sẽ chỉ làm con người ta càng xa nhau hơn mà thôi. Có những sự vô tình mà làm cho con người ta tổn thương không hề nhẹ. Lúc này, mình biết có một người bạn của mình đang buồn vì những điều trên nhưng thực sự khó để cân bằng. Với mình, có cho thì sẽ có nhận. Nhưng nếu như, người đó hạnh phúc vì điều mình đem đến thì mình sẽ cho đi nhiều hơn. Thấy người khác an toàn và hạnh phúc là điều làm mình hạnh phúc nhất. 

Câu hỏi “Làm thế nào để cân bằng?” mình chỉ có thể trả lời cho chính mình, còn với bạn mình không biết nên làm thế nào.