Cậu là gì trong trái tim của tớ?

Hôm qua cậu đã hỏi: “Tớ là gì của cậu?”

Ừ thì, cậu là gì trong tim tớ nhỉ? Tớ cũng đang đi tìm câu trả lời cho câu hỏi đó.

Càng tìm mà càng thấy hoang mang.

Tớ sợ cậu ạ.

Sợ rằng đó chỉ là những tình cảm nhất thời

của cả hai chứ không phải riêng mình cậu.

Sợ rằng,

cậu chỉ lấy tớ để che lấp đi nỗi nhớ, nỗi buồn trong cậu.

Tớ có nói, nếu bạn ấy về tớ sẽ trả cậu về với bạn ấy

Là thật đấy,

tớ luôn quan niệm “Cái gì là của mình thì sẽ mãi là của mình”

Không tranh giành, cướp đoạt những thứ thuộc về người khác

Có lẽ, cậu cũng vậy

Tớ không muốn cả cậu và bạn ấy phải khó xử

Tớ sẽ nhanh cân bằng được cuộc sống của mình

Còn câu, tớ nghĩ là không

Vậy nên không nên để mọi thứ đi quá xa cậu nhỉ?

Vẫn sẽ là những quan tâm, những cử chỉ yêu thương

như hai người bạn thân cậu nhé!

Trở về thôi!

Lặng

Có những giây phút trôi qua thật lặng lẽ, không ồn ào cũng không đầy sóng gió. Có lẽ thế là đủ!

Một ngày thức dậy, vươn vai, ra ban công hít hà không khí sáng sớm quện thêm hương hoa sữa. Thấy đời vui đến lạ!

Chỉ đơn giản là những thứ nhỏ nhặt, lặng lẽ quan tâm lặng lẽ vui. Thế là hạnh phúc!

Vì “Gió” chỉ là gió thôi

Gió chỉ có nhiệm vụ mà nó thực hiện, rồi sẽ lại đi một nơi khác. Có chăng không có nơi nào có thể giữ được Gió hay Gió chưa muốn dừng?

Muốn một nơi để dừng chân sau bao lần vấp ngã, muốn có chỗ dựa tinh thần hay chỉ một bờ vai để dựa vào mỗi khi mệt mỏi mà Gió kìm lòng không muốn người đó bị tổn thương, đau lòng vì Gió. Rồi một lúc nào đó Gió sẽ lại đi thôi.

Đừng ai yêu Gió nhé.  Dễ đến những cũng dễ đi lắm!

Khoảng cách giữa sự sống và cái chết

Ngày bé, bọn trẻ con chúng tôi hay kiếm những sợi dây tơ hồng nối lại với nhau và chơi trò vợ chồng. Mỗi người cầm một đầu dây thế là thành vợ chồng. Trẻ con không biết vợ chồng là gì nhưng vẫn thích chơi những trò chơi trẻ con đó. Sợi dây là cầu nối nối những đứa trẻ chúng tôi lại với nhau.

Giờ đây, khi lớn lên nhớ lại thời trẻ con thật vui và hồn nhiên. Những sợi dây tơ hồng mỏng manh không còn nữa. Có lẽ nó không liên quan đến chủ đề mà tôi đang muốn nói tới nhưng, nó là điều đầu tiên mà tôi nghĩ tới khi viết.

Càng ngày tôi càng trưởng thành hơn thì những người thân xung quanh tôi lại lần lượt bỏ tôi mà đi. Lúc này, tôi nhận thức rõ được cái chết. Tôi không tin vào Chúa, cũng chưa hẳn là tin vào Đức Phật, tôi tin vào những gì tôi thấy. Thân xác và hồn là hai phần hoàn toàn tách biệt mà hoà nhập với nhau để hình thành nên một con người. Khi xác không có hồn thì không tạo nên con người, khi hồn lìa khỏi xác người ta gọi đó là chết. Đúng vậy, chết là hết, chết là sẽ không còn cảm nhận được cuộc sống, những gì diễn ra xung quanh ta. Tôi đã rất nhiều lần tự hỏi, khi chết đi mình sẽ như thế nào? Có phải hồn sẽ bay về một nơi cũng giống như hiện tại, có những linh hồn khác và họ vẫn sống. Và rồi tôi nhận ra, tôi sợ, sợ chết. Thế giới này có những người tôi yêu, có cuộc sống của tôi, khi tôi ra đi sẽ có những người vì tôi mà khóc, mà đau lòng. Tôi sẽ buồn lắm.

Nhưng đó là chuyện rất xa, còn chuyện gần, gần hơn là tôi sẽ đứng ở vị trí của người ở lại tiễn những người thân của tôi đi xa. Chú tôi, rồi giờ đến bác tôi. Bác có khối u, điều mà ít ai trong gia đình có thể ngờ tới được. Sau khi nghe tin đó, tôi chỉ mong nó là một khối u lành, chỉ cần mổ cắt bỏ là sẽ khỏi. Nhưng không, khối u ác tính. Xạ trị là cách duy nhất để kéo dài cuộc sống. Chỉ là kéo dài, mà thời gian kéo dài cũng không được bao lâu. Đây là tin vui hay tin buồn nhỉ?

Đã có một thời gian tôi tình nguyện trong Viện Nhi Trung Ương, đã tiếp xúc với những em nhỏ bị ung thư. Tôi hiểu, xạ trị sẽ rất đau đớn, đau cả về thể xác lẫn tinh thần. Đó là điều ai cũng muốn né tránh nhưng buộc phải thực hiện. Và tôi sợ, tôi sẽ nhìn thấy bác tôi như vậy. Người bác mà tôi rất quý, rất ngưỡng mộ và đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong cuộc sống. Tại sao? có những câu hỏi tại sao mà không thể tìm ra được câu trả lời. Tôi chỉ mong, bác có thể sống lâu hơn. Cả gia đình tôi dấu bà, bà lớn tuổi rồi, sức khoẻ lại yếu cả nhà sợ bà sẽ không chịu được cú sốc này. Tôi sợ, sợ lắm, sợ bà sẽ bỏ tôi. Nỗi sợ cứ chồng chất lên nhau, nỗi sợ sau hơn nỗi sợ trước. Tôi chợt nhận ra, trái tim mình nhỏ bé lắm.

Một chiếc lá theo cơn gió cuốn bay đi xa cây rồi
Mặc dù cây không muốn chiếc lá kia xa cành

Xa…

Lâu rồi bỏ quên mất nhiều thói quen:

Lang thang hồ Gươm ngắm người chứ không phải đợi cụ Rùa

Long Biên với nhịp chân dài có hạn

Những chuyến xe có điểm dừng

Quên mất cần phải sẻ chia và cảm nhận.

 

Lạc

Cũng giống như lạc đường, giờ tôi đang lạc lối

Lạc giữa chốn đông người

Lạc ở chính những suy nghĩ của bản thân

Lạc giữa bộn bề cuộc sống

Và tôi cần

Thực sự cần lúc này

Một bờ vai, hoặc một lời động viên

Hãy cố lên! Đi là sẽ đến