Bỗng một ngày ta cảm thấy chông chênh

Bỗng một ngày ta thấy chông chênh tới lạ, dắt xe ra khỏi nhà không biết mình muốn đi về đâu. Chỉ là đôi khi  chênh chao nhớ mà thôi. Chênh chao một chút thôi. Có lẽ đã tới lúc ta nên buông bỏ, buông bỏ nỗi buồn, buông bỏ vết thương lòng để tìm lại mình, tìm lại niềm vui cho cuộc sống và hơn hết tìm lại những cảm xúc quá đỗi bình dị mà ta đã đánh mất từ lâu…

Bỗng rồi một ngày ta cảm thấy chông chênh, sau bao bộn bề của cuộc sống ta muốn đi tìm lại chính mình, nhưng dường như quá khó…
Bỗng một ngày ta chợt nhận ra lâu rồi không đi dạo, lâu rồi không la cà quán sá với lũ bạn.
Bỗng một ngày ta chợt nhận ra: ah! Hình như lâu rồi ta không yêu thương ai cả, miệng cứ kêu rằng tôi F.A, tôi độc thân, tôi thích tự do nhưng thật tâm đôi khi ta thấy mình muốn được yêu thương.
Bỗng một ngày ta thấy chạnh lòng khi nhìn lũ bạn vui vẻ tình tứ bên người yêu còn ta vẫn lẻ loi một mình.
Bỗng một ngày ta không thấy vui khi xuống phố mà thay vào đó cảm giác lạc lõng giữa dòng người qua lại.
Ta đi tìm ta giữa chốn bộn bề cuộc sống, nhưng chỉ thấy sự vô định và mông lung.
Bao lâu rồi ta không yêu nhỉ? ừ thì cũng khá lấu rồi đấy. Ta cứ mải miết kiếm tìm, ta tìm gì vậy? liệu rồi sẽ tìm tới bao giờ?

Cảm ơn cậu, người bạn một thời của tớ

Hôm nay, tình cờ tớ xem lại những tin nhắn ngày xưa tớ và cậu nói chuyện với nhau. Cảm giác thật tuyệt với, một chút hoài niệm, một chút nhớ. Ngày đó chúng mình đã từng thân thiết nhỉ. Hay nói chuyện, chia sẻ với nhau thật nhiều. Có lẽ cậu là người bạn “nam” đầu tiên mà tớ đã kể nhiều chuyện đến vậy, cậu là người đầu tiên nghe tớ ca thán nhiều đến vậy. Cảm ơn cậu, người bạn một thời của tớ.

Tớ không biết cậu có thể đọc được nó hay không nhưng tớ vẫn muốn viết. Tớ và cậu đã từng có những quãng thời gian la cà khắp các con đường của Hà Nội, nói chuyện, trêu đùa thật vui vẻ. Là bậc thềm nơi hồ Gươm lộng gió, là sân vận động Bách Khoa đông đúc hay con đường mòn ven Sư Phạm…Còn rất rất nhiều địa điểm nữa mà hai đưa mình từng la cà. Và tớ nhớ ơi là nhớ. Có những lúc mới đi chơi với nhau về lại nói chuyện trên facebook chỉ để nhắc nhau đi ngủ sớm. Đọc lại những dòng đó, tớ cảm giác như nó chỉ là ngày hôm qua, hôm kia thôi nhưng thực sự đã xa lắm rồi. Cái thời còn trẻ, cái thời có thể vô tư nói chuyện, có thể đi bất cứ đâu để nói chuyện với nhau. Thời gian đó, thực sự tớ đã gặp rất nhiều chuyện không vui, có cậu nó đã nhẹ đi rất nhiều và tớ thấy yêu cuộc sống này hơn, biết rằng vẫn có người luôn ở bên lắng nghe và chia sẻ với tớ.

Cảm ơn cậu vì đã đồng hành cùng với tớ suốt một chặng đường. Thời gian này, tớ cũng có rất nhiều chuyện không vui nhưng tớ biết không thể làm phiền cậu hơn được nữa. Giờ chúng mình không nhắn tin, nói chuyện, đi chơi với nhau nữa nhưng tớ vẫn luôn dõi theo hành động của cậu và tớ tin cậu cũng vậy. Chúng mình dành sự quan tâm cho nhau theo một cách đặc biệt nhỉ. Trước tớ đã từng hỏi cậu: “Chúng mình sẽ thân nhau bao lâu?” và giờ thì tớ đã có câu trả lời. Tớ có buồn một chút nhưng tớ hiểu mỗi người rồi sẽ có một cuộc sống riêng chỉ là đôi khi tớ thấy tủi thân đôi chút khi nghĩ về quãng thời gian trước đó. Chỉ mong rằng mỗi khi buồn hoặc có chuyện gì đó cậu sẽ nghĩ đến việc chia sẻ với tớ. Đơn giản chỉ cần vậy thôi.

Cảm ơn cậu vì đã giúp cho thời sinh viên của tớ có một điều đáng nhớ trong vô số điều đáng nhớ khác. Cảm ơn cậu, bạn thân!

Thiên Bình-một nụ cười mà ngàn ý nghĩa

Ai cũng nói Thiên Bình cười chỉ là giả tạo,chỉ là cách che dấu đi cảm xúc của bản thân.Nhưng bao người hiểu nụ cười của Thiên Bình đáng giá thế nào.

Một nụ cười mỉm khi gặp một người mới quen
Một nụ cười sảng khoái khi vui đùa bên bè bạn
Một nụ cười nghẹn ngùng,xấu hổ khi bên người mình thích
Một nụ cười hạnh phúc khi sum vầy bên người thân

Một nụ cười mà Thiên Bình trao cho một ai đó là cách mà Thiên Bình trao tình cảm của mình đối với người ấy.Tuy có phần âm thầm,có phần khó hiểu nhưng một khi đã hiểu thì đó là vô vàn sự ấm áp,sự trìu mến từ một người quen,một người bạn,một người thân và đặc biệt là một người khi bạn cần thì cậu ấy sẽ đến bên bạn vẫn với nụ cười ấy trên môi.

Cậu là gì trong trái tim của tớ?

Hôm qua cậu đã hỏi: “Tớ là gì của cậu?”

Ừ thì, cậu là gì trong tim tớ nhỉ? Tớ cũng đang đi tìm câu trả lời cho câu hỏi đó.

Càng tìm mà càng thấy hoang mang.

Tớ sợ cậu ạ.

Sợ rằng đó chỉ là những tình cảm nhất thời

của cả hai chứ không phải riêng mình cậu.

Sợ rằng,

cậu chỉ lấy tớ để che lấp đi nỗi nhớ, nỗi buồn trong cậu.

Tớ có nói, nếu bạn ấy về tớ sẽ trả cậu về với bạn ấy

Là thật đấy,

tớ luôn quan niệm “Cái gì là của mình thì sẽ mãi là của mình”

Không tranh giành, cướp đoạt những thứ thuộc về người khác

Có lẽ, cậu cũng vậy

Tớ không muốn cả cậu và bạn ấy phải khó xử

Tớ sẽ nhanh cân bằng được cuộc sống của mình

Còn câu, tớ nghĩ là không

Vậy nên không nên để mọi thứ đi quá xa cậu nhỉ?

Vẫn sẽ là những quan tâm, những cử chỉ yêu thương

như hai người bạn thân cậu nhé!

Trở về thôi!

Lặng

Có những giây phút trôi qua thật lặng lẽ, không ồn ào cũng không đầy sóng gió. Có lẽ thế là đủ!

Một ngày thức dậy, vươn vai, ra ban công hít hà không khí sáng sớm quện thêm hương hoa sữa. Thấy đời vui đến lạ!

Chỉ đơn giản là những thứ nhỏ nhặt, lặng lẽ quan tâm lặng lẽ vui. Thế là hạnh phúc!